Quan điểm nghệ thuật của Tô Hoài

Bạn đang gặp khó khi làm bài văn Quan điểm nghệ thuật của Tô Hoài? Đừng lo! Hãy tham khảo những bài văn mẫu đã được tuyển chọn và biên soạn với nội dung hay nhất của Wikichiase dưới đây để nắm được cách làm cũng như bổ sung thêm vốn từ ngữ nhé. Chúc các bạn có một tài liệu bổ ích!

Quan điểm nghệ thuật của Tô Hoài – Bài mẫu 1

Quan điểm nghệ thuật của Tô Hoài ngắn gọn, hay nhất

      Tô Hoài là một nhà văn sớm bước vào đời, vào nghề văn và cũng sớm tham gia hoạt động cách mạng. Ông viết ở nhiều thể loại và thể loại nào ông cũng đạt được những thành công đặc sắc. Đặc biệt là ở những tác phẩm viết về loài vật và miền núi Tây Bắc. Tô Hoài luôn có những cố gắng tìm tòi, khám phá trong sáng tạo nghệ thuật, đó là một trong những yếu tố góp phần làm nên sức hấp dẫn, sức sống và ý nghĩa lâu bền ở tác phẩm của ông đối với đời sống tinh thần của người đọc nhiều thế hệ.

  • Không gian nghệ thuật và đối tượng khám phá, thể hiện rất tập trung.

      Tác phẩm của Tô Hoài viết chủ yếu về hai địa bàn: vùng ngoại thành Hà Nội và miền núi Tây Bắc. Đối tượng được Tô Hoài khai thác nhiều nhất, thành công nhất trong tác phẩm của ông là cuộc sống của người lao động đói nghèo ở ngoại thành Hà Nội và miền núi Tây Bắc.

      Bên cạnh đó, Tô Hoài là một trong số ít nhà văn Việt Nam có sở trường viết truyện về loài vật. Thế giới loài vật phong phú, đa dạng được nhân hóa xuất hiện trong tác phẩm của ông luôn có sức hấp dẫn đối với người đọc, giúp họ nhận ra sự sinh tồn tự nhiên của xã hội loài vật đó. Có thể nói, những tác phẩm tiêu biểu nhất trên con đường văn chương của Tô Hoài cũng không nằm ngoài không gian nghệ thuật và đối tượng khám phá, thể hiện nói trên.

  • Lối viết đậm đà màu sắc dân tộc

Đặc điểm phong cách nghệ thuật này của Tô Hoài được biểu hiện cụ thể ở các điểm sau:

– Cách đặt tên cho tác phẩm của Tô Hoài có khi được xuất phát từ thành ngữ dân gian: “ Đất khách, quê người”; “ Hoa đồng cỏ dại”; “ Giăng thề còn đó trơ trơ”.

– Cách kể chuyện, dẫn truyện của Tô Hoài có sức lôi cuốn, hấp dẫn người đọc, biểu hiện rõ ở tác phẩm Tuổi trẻ Hoàng Văn Thụ, Dế Mèn phiêu lưu kí .

– Tô Hoài thường đi vào khám phá và thể hiện truyền thống nhân nghĩa của con người Việt Nam như : trọng nghĩa khinh tài, khí tiết, thủy chung,…        

– Tô Hoài khai thác đề tài lịch sử  để ngợi ca phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam, tiêu biểu là tác phẩm Đảo hoang, Chuyện ông Gióng.

  • Cách quan sát thông minh hóm hỉnh và rất tinh tế.

      Cách quan sát thông minh hóm hỉnh và rất tinh tế là khả năng nổi trội của Tô Hoài trong quá trình sáng tạo nghệ thuật. Khả năng này của ông được biểu hiện rõ ngay từ trước cách mạng qua những truyện viết về loài vật. Càng về sau càng được phát huy ở nhiều tác phẩm khác. Những trang văn của Tô Hoài khi miêu tả cảnh sắc thiên nhiên, phong tục tập quán, lễ hội ở vùng ngoại thành Hà Nội và vùng núi Tây Bắc đều để lại cho người đọc ấn tượng sâu bền, cũng như luôn mang đến cho họ nguồn tư  liệu rất phong phú về lịch sử, địa lí và đời sống văn hóa tinh thần của dân tộc. Đặc biệt, khi miêu tả ngoại hình và diễn biến tâm lí của nhân vật, Tô Hoài đã chọn lựa những chi tiết độc đáo có sức gợi cảm nhằm tác động mãnh liệt đến tình cảm nhận thức của người đọc về thân phận của nhân vật. Nhà văn còn sử dụng yếu tố ngoại cảnh để góp phần làm nổi bật hơn nội tâm của nhân vật trong từng hoàn cảnh, tình huống cụ thể. Chính vì thế, các nhân vật trong tác phẩm của Tô Hoài thường mang nét riêng và gợi cho người đọc biết bao điều suy ngẫm.      

  • Đặc sắc trong cách sử dụng ngôn ngữ.

      Ngôn ngữ trong tác phẩm của Tô Hoài là ngôn ngữ xuất phát từ đời sống quần chúng. Tô Hoài quan niệm đó là kho của cải vô giá và ông đã biết cách chọn lựa, nâng cao và nghệ thuật hóa trong các sáng tác của mình để tăng thêm giá trị của nó. Ông khẳng định: “Mỗi chữ phải là một hạt ngọc buông xuống những trang bản thảo, hạt ngọc mới nhất của mình tìm được, do phong cách văn chương của mình mà có”…“Câu nói là bộ mặt của ý. Ý không bao giờ lặp lại, cũng như cuộc sống không bao giờ trở lại giống nhau như đúc thì lời văn cũng phải thế”(Sổ tay viết văn).

      Với sự nhận thức trên, Tô Hoài đã luôn trau dồi học hỏi ngôn ngữ trong cuộc sống đời thường của nhân dân ở làng quê ngoại thành Hà Nội và cả ở miền núi Tây Bắc. Ở từng vùng đất, từng đối tượng, từng loại nhân vật, ông đều có cách sử dụng ngôn ngữ thích ứng với đặc điểm của nó. Mặt khác, ông còn sử dụng thành công những từ ngữ giàu sức tạo hình, từ chỉ màu sắc, từ địa phương,… Điều đó tạo cho tác phẩm của ông vừa có vẻ đẹp giản dị, vừa không kém phần kì thú.  

Quan điểm nghệ thuật của Tô Hoài – Bài mẫu 2

      Trong số các tên tuổi hàng đầu của văn xuôi hiện đại Việt Nam, Tô Hoài là nhà văn có sức sáng tạo dồi dào, bền bỉ và đa dạng vào bậc nhất. Ở đề tài và thể loại nào, ông cũng ghi lại những dấu ấn riêng rõ nét. “Tô Hoài là một cây bút văn xuôi sắc sảo và đa dạng” (Hà Minh Đức), luôn thể hiện đầy đủ bản lĩnh của người cầm bút…

      Yếu tố cất lõi tạo cơ sở hình thành cảm quan hiện thực của Tô Hoài không chỉ là hoàn cảnh gia đình, xã hội và bản thân mà còn là quan niệm về văn chương của tác giả. Ngay từ những ngày đầu cầm bút, Tô Hoài đã có một quan niệm văn chương riêng. Dù quan niệm về văn chương của ông chưa được thể hiện một cách có hệ thống và chiều sâu như Nam Cao, nhưng trong nhiều tác phẩm của mình, nhà văn đã bộc lộ một cách khá rạch ròi. 

      Từ khi mới cầm bút, Tô Hoài đã nhận thấy: “Chưa bao giờ tôi bắt chước viết theo truyện của Khái Hưng, Nhất Linh. Mặc dù tôi cũng thích đọc những truyện ấy. Bởi lẽ giản dị: viết truyện viển vông giang hồ kỳ hiệp, ai cũng có thể tưởng tượng, nhưng viết giống cái thật thì đời và người trong truyện của mấy ông nhà giàu con quan và có đồn điền như thế, tôi không biết những kiểu người ấy, không bắt chước được” 

      Ý thức sâu sắc về ngòi bút của mình, về cái “tạng” của riêng mình, Tô Hoài đã sớm nhận ra con đường sáng tạo riêng. Ông tâm sự: những ngày đầu cầm bút, “đời sống xã hội quanh tôi, tư tưởng và hoàn cảnh của chính tôi đã vào cả trong những sáng tác của tôi. Ý nghĩ tự nhiên của tôi bấy giờ là viết những sự xảy ra trong nhà, trong làng quanh mình”. Vậy là, viết những chuyện viển vông giang hồ kỳ hiệp không phải là sở trường của nhà văn, mà cuộc sống bình dị của mình, quanh mình mới là mảnh đất để nhà văn khai phá. Chính một “gã” văn sĩ nghèo trong truyện ngắn. Hết một buổi chiều của Tô Hoài đã nghĩ rằng: “mỗi khi cấm bút lên mà kể chuyện một dòng nước, một cánh hoa, một làn mây trắng, thì gã thấy như mình đương làm một việc gì trào phúng quá. Gã ngượng với bút. Gã ngượng với chính cái mặt gã soi thấy ở trong gương” 

      Thế là, viết về cái của mình, quanh mình đã là định hướng nghệ thuật của Tô Hoài. Từ đó, một cách tự nhiên, ông đã hướng ngòi bút của mình vào “những chuyện trong làng và trong nhà, những cảnh và người của một vùng công nghệ đương sa sút nghèo khó”. Hơn nữa, những năm này, Tô Hoài chịu ảnh hưởng sâu sắc của phong trào Mặt trận dân chủ Đông dương, chịu sự tác động của Hội văn hoá cứu quốc, vậy nên, đi vào con đường chủ nghĩa hiện thực, Tô Hoài không rơi vào sự bế tắc tuyệt vọng. Chính từ quan niệm văn chương ấy, từ ý thức nghệ thuật ấy, nhà văn luôn gắn bó với con người và cuộc sống để tìm nguồn cảm hứng và chất liệu cho ngòi bút.

Quan điểm nghệ thuật của Tô Hoài – Bài mẫu 3

      “Hơn cả một nhà văn, Tô Hoài đã, đang và sẽ luôn là người bạn đường thân thiết của độc giả thuộc mọi lứa tuổi, trên con đường đưa họ đến với thế giới động vật tưởng tượng thuở nhỏ, hay đến với những miền đất mới, đến với con đường đời dài rộng khi đã trưởng thành”. (Phan Anh Dũng) 

      Tô Hoài rất tôn trọng hiện thực, và nhờ những hiện thực ngồn ngộn, phong phú, sinh động quanh ông mà ông đã có những tác phẩm hấp dẫn, sâu sắc, lại rất gần với người đọc. Tô Hoài tránh sự lí giải hay phán xét, văn chương ông theo mạch tự nhiên, điềm đạm, có khi hóm hỉnh, có lúc lắng sâu, nhưng dù ở giọng điệu nào Tô Hoài vẫn giữ cho mình cái hiện thực làm cốt lõi.

      Những Quê người, Nhà nghèo, Cỏ dại, Truyện Tây Bắc, Miền Tây, Mười năm, Cát bụi chân ai, Chiều chiều… đã cho ta thấy chất hiện thực trong văn Tô Hoài là nền tảng để thấm sâu và đi vào lòng bạn đọc. Ông gần gũi, thân thiết với tầng lớp bình dân vậy nên ông thường viết về tầng lớp này như viết về chính mình. Bên cạnh đó, ông viết về những người bạn trong cuộc sống, hay bạn văn, những người ông thực hiểu, thực thân. Những vùng đất mà ông gắn bó, thấu hiểu cũng góp một phần không thể thiếu làm nên thành công cho những tác phẩm của ông. 

      Như vậy, có thể thấy, Tô Hoài đã sống và viết, trước hết xuất phát từ chính tình cảm, cảm xúc của mình với những hiện thực xung quanh. Trong Tự truyện, Tô Hoài cho biết, thậm chí, “cả những chuyện loài vật tưởng như xa lạ kia cũng không ngoài cái rộn ràng hay thầm lặng của khu vườn trước cửa”.

      Tô Hoài lắng nghe và đón nhận mọi thứ, cứ tưởng điều đó làm cho ông bị mệt, nhưng hoá ra, đó lại là nguồn chất liệu bất tận cho văn chương của ông. Và có lẽ xuất phát từ chính sự lắng nghe, quan sát, đón nhận ấy mà Tô Hoài nhận ra hiện thực là tài nguyên vô tận của văn chương. 

      Với Tô Hoài, những gì ở cuộc đời đều thấy trong văn chương của ông, những gì ông chứng kiến, trải qua đều được phục hiện và trở thành những chi tiết sống động trong tác phẩm. Văn chương của Tô Hoài cũng giản dị như chính cuộc đời, không đao to búa lớn  hay triết lí cao siêu, không màu mè, hoa hòe hoa sói mà đơn giản chỉ là những câu chuyện trần ai, những nhân vật của cuộc sống hàng ngày với đủ thứ lo toan cơm áo, ăn uống, viết lách, đối nhân xử thế và cả những vòng xoáy cuốn đi bao trang đời, số phận.

      Tô Hoài luôn ngẫm nghĩ và chọn thời điểm để kể lại những câu chuyện cũ. Và, dù làm lộ ra những chuyện nhếch nhác, lôi thôi, những thói hư tật xấu của giới văn chương nhưng Tô Hoài luôn viết về họ với tình cảm trìu mến, thương quý. Tô Hoài cũng không ngần ngại bộc lộ cái vụng về, tầm thường của bản thân, không ngại ghi lại những đánh giá của đồng nghiệp về mình như “thằng ngoại ô láu cá, văn chương đẽo gọt”, “cái mặt mủm mỉm hiền lành không hiền lành”, “hữu khuynh”… Tô Hoài không ngại phơi bày những góc khuất sâu kín nhất của lịch sử và bản thân, bởi với ông, văn chương chính là cuộc đời.

      Quan niệm cuộc đời như là văn chương, Tô Hoài đã viết những trang sách đời mình, hấp dẫn và thú vị. Cuốn sách đời người ấy vẫn sẽ tiếp tục được người đọc những thế hệ sau lật giở, sẻ chia. Ở một khía cạnh khác, từ những hình thức văn chương khác nhau, quá khứ đã trở về, rọi cái nhìn chất vấn vào hiện tại. Và xa hơn, tương lai là những dự phóng ẩn chứa điều nhắc nhở của lịch sử.

—/—

Trên đây là các bài văn mẫu Quan điểm nghệ thuật của Tô Hoài do Wikichiase sưu tầm và tổng hợp được, mong rằng với nội dung tham khảo này thì các em sẽ có thể hoàn thiện bài văn của mình tốt nhất!

Đăng bởi: Wikichiase.com

Chuyên mục Giáo dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *