Người chết có nhớ người sống không?

Người chết có nhớ người sống không
Người chết có nhớ người sống không

Người chết có nhớ người sống không sẽ là vấn đề được Wikichiase bàn luận hôm nay. Dù biết cõi trần gian là cõi tạm, nhưng khi nhớ về người thân yêu đã mất người trần ở lại luôn khắc khoải suy nghĩ liệu người chết có nhớ người sống không?

Thế giới tâm linh vô cùng rộng lớn khiến nhiều người tò mò. Đi sâu vào nghiên cứu thế giới này, dường như các nhà khoa học chưa đưa ra được câu trả lời chính xác. Liệu linh hồn có tồn tại hay không? con người sau khi chết có còn nhớ đến người còn sống hay không? Đây là những câu hỏi khiến nhiều người tò mò muốn đi tìm câu trả lời nhất. 

Chết có phải là hết?

Theo giáo lý nhà Phật, chết không phải là hết, thân giả tạm này không phải là ta, chết là thay đổi thân xác giống như thay đổi một cái áo cũ.

Chúng ta là những người khoa học, không tin vào những điều mê tín. Nhưng theo bạn, tin vào tâm linh có phải là mê tín không? Những thứ thực có trong cuộc sống không phải là mê tín, tâm linh không xa rời thực tế cuộc sống này, tâm linh hiện hữu trong cuộc sống, chỉ là do ta không biết, không nhìn thấy nên tưởng là không có.

Thế giới tâm linh rất rộng lớn, những kiến thức không đúng về tâm linh thì gọi là mê tín, những kiến thức đúng thì không gọi là mê tín. liệu chết có phải là hết?

Chết hay qua đời thông thường được xem là sự chấm dứt các hoạt động của một sinh vật hay ngừng vĩnh viễn mọi hoạt động sống (không thể phục hồi) của một cơ thể. Tuy nhiên, một định nghĩa cho sự chết còn tùy thuộc vào các quan điểm tôn giáo, tín ngưỡng cũng như các lĩnh vực liên hệ. 

Trong y học, Chết là sự Chấm dứt của mọi hoạt động sống như hô hấp trao đổi chất sự phân chia các tế bào đều được chấm dứt vĩnh viễn

Chết hay qua đời thông thường được xem là sự chấm dứt các hoạt động của một sinh vật hay ngừng vĩnh viễn mọi hoạt động sống (không thể phục hồi) của một cơ thể. Tuy nhiên, một định nghĩa cho sự chết còn tùy thuộc vào các quan điểm tôn giáo, tín ngưỡng cũng như các lĩnh vực liên hệ. Trong y học, Chết là sự Chấm dứt của mọi hoạt động sống như hô hấp trao đổi chất sự phân chia các tế bào đều được chấm dứt vĩnh viễn

Đạo lý truyền thống của người Việt quan niệm “nghĩa tử là nghĩa tận”, bao nhiêu hờn oán đều xóa bỏ khi đối tượng đã chết, vì chết là dứt nợ trần gian. Một quan niệm nhân văn khác là “sống ở, thác về”, xem cuộc sống trên mặt đất chỉ là cõi trọ tạm bợ, chết không phải là hết. Bởi vậy theo tín ngưỡng của người dân Việt Nam mới có cái gọi là linh hồn người chết

Theo quan điểm Phật giáo, âm hồn sau khi đã qua đời phải trải qua 7 lần phán xét, mỗi lần kéo dài 7 ngày. Sau đó linh hồn phải đi qua 1 điện lớn ở âm ty, sau 7 tuần vong hồn sẽ được siêu thoát. 49 ngày được coi là quãng thời gian quan trọng của người đã khuất, trong khoảng thời gian này, họ rất đau khổ và quyến luyến với trần gian. 

Nhiều người cho rằng trong khoảng thời gian 49 ngày người mất vẫn còn ở trong ngôi nhà với một linh hồn có thể biết được những suy nghĩ, tiếng nói và việc làm của những người trong gia đình. Và sau 49 ngày mất đa số người mất sẽ được đầu thai thành những kiếp khác nhau.

Tuy nhiên theo kinh Phật thì với những hạng người cực ác hay cực thiện thì không trải qua quãng thời gian 49 ngày mà lập tức sanh về cảnh giới. Ví dụ như hạng người cực ác mang nghiệp địa ngục thì khi chết liền sanh về địa ngục, còn người cực thiện lúc sống tạo nhiều phước lành thì khi chết liền được sanh về cõi trời để hưởng phước và nếu may mắn được Phật A Di Đà tiếp dẫn thì khi mất liền được vãng sanh về thế giới Cực Lạc.

Với những hạng người thông thường lúc sống có làm những điều thiện ác lẫn lộn thì khi chết phải trải qua 49 ngày để phân định nghiệp sau đó sẽ đi đầu thai.

Vậy sau 49 ngày người chết sẽ đi đầu thai thành những kiếp khác nhau. Một số rất ít còn lưu luyến trần gian, không chịu đi đầu thai, không chỉ là sau 49 ngày mà thậm chí là những năm sau đó, đáng lẽ nên đi đầu thai để có cuộc sống mới thì lại cứ vất vưởng lang thang.

Nên để người đã mất được siêu thoát
Nên để người đã mất được siêu thoát

Người chết có nhớ người sống không?

Như trên đã phân tích vẫn còn tồn tại phần linh hồn, thần thức sau khi con người chết đi, vậy phần linh hồn đó của người chết có còn nhớ đến người đang sống hay không?

Bạn đã từng nghe qua truyền thuyết về chén canh Mạnh Bà? Văn hóa Phương đồng cho rằng sau khi thọ mệnh, con người ta sẽ phải trải qua một chặng đường, rồi sau đó mới quyết định vong linh có thể đi vào cõi nào để tiếp tục luân hồi: hoặc là lên trời hưởng phúc lành, hoặc đầu thai làm người hoặc loại động vật nào đó, hoặc bị xuống mười tám tầng địa ngục như trong truyền thuyết để chịu khổ hình.

Chặng đường mà mỗi người phải đi qua sau cái chết, đầu tiên là qua Quỷ Môn quan, rồi đến một con đường gọi là đường Hoàng Tuyền, hai bên đường nở rộ một loại hoa đẹp, chỉ thấy hoa nở không thấy lá xanh, người cõi dương gian gọi là hoa Bỉ Ngạn (hoa của cõi bên kia). Con đường này cần phải đi rất lâu rất lâu, đến cuối đường có một con sông nhỏ gọi là Vong Xuyên Hà. 

Trên sông có một chiếc cầu đá gọi là cầu Nại Hà, đối diện bên kia của cây cầu có một gò đất gọi là Vọng Hương đài. Bên bờ sông còn có một tảng đá, gọi là Tam Sinh thạch (đá ba đời), ghi chép lại đời trước, đời này và đời sau của mỗi một người. 

Đi qua cầu Nại Hà, đứng trên Vọng Hương đài nhìn nhân gian một lần cuối cùng, sau đó mới đi vào cõi âm tào địa phủ. Bên cạnh Vọng Hương đài có một cái đình nhỏ gọi là đình Mạnh Bà. Ở đó có một người đàn bà tên Mạnh Bà trông chừng và đưa cho mỗi người qua đường một chén canh Mạnh Bà. Uống canh Mạnh Bà sẽ khiến người ta quên hết tất cả mọi chuyện.

Thật ra chén canh đó chính là nước mắt chảy suốt một đời của bản thân người ta khi còn sống. Mỗi một người khi còn sống, đều sẽ chảy nước mắt: hoặc vui, hoặc buồn, hoặc đau khổ, hoặc căm hận, hoặc sầu não, hoặc yêu thương … 

Mạnh Bà thu giữ từng giọt từng giọt nước mắt của họ lại, đun nấu thành canh, khi họ rời khỏi nhân gian, đi đến đầu cầu Nại Hà, sẽ cho họ uống, quên hết yêu hận tình thù khi còn sống, kiền tịnh sạch sẽ, bắt đầu tiến nhập vào lục đạo, hoặc là tiên, hoặc là người, hoặc là súc sinh…

Mỗi một người đều phải đi qua cầu, Mạnh Bà đều sẽ hỏi có uống canh không, nếu muốn qua cầu, thì cần phải uống canh. Còn không uống canh, thì không qua được cầu Nại Hà, không được đầu thai chuyển kiếp. Nhưng không phải ai cũng tình nguyện uống canh bởi có những điều mà họ không muốn quên.  

Vong Xuyên hà còn được gọi “Tam Đồ hà”, chắn ngang giữa đường Hoàng Tuyền và âm phủ. Nước sông có màu đỏ như máu, bên trong đều là cô hồn dã quỷ không được đầu thai, những trận gió tanh hôi tạt thẳng vào mặt. Vì để kiếp sau có thể gặp lại người mình yêu thương nhất trong kiếp này nên có người không uống canh Mạnh Bà mà chấp nhận nhảy vào Vong Xuyên hà bao đau đớn, đợi nghìn năm mới có thể đầu thai. 

Trong nghìn năm đó, họ sẽ nhìn thấy người mà mình yêu thương nhất trong kiếp này đi trên đầu, nhưng không thể nói chuyện với nhau, vì mình thấy họ, nhưng họ lại không thấy mình. Sau nghìn năm, nếu như lòng nhớ nhung không hề giảm đi, còn có thể nhớ được chuyện của đời trước, vậy thì có thể trở lại nhân gian, tìm kiếm người mà mình yêu nhất trong đời trước.

Người mới mất đi là họ đã bước vào cõi âm, cõi âm chỉ là cõi tạm, chỉ như một trạm dừng chân nghỉ tạm thời trước khi chuyển kiếp. Không ai ở đấy mãi. Tùy nghiệp của mình lúc còn sống mà họ đầu thai sớm hay muộn, có thể đầu thai ngay sau khi chết, còn không nội trong 49 ngày sẽ đầu thai. Một khi đã chuyển kiếp, tái sinh thì họ sẽ quên hết chuyện quá khứ. 

Chỉ có một số ít những trường hợp sau 49 ngày họ vẫn không chịu đầu thai do họ còn có quá nhiều vương vấn với cõi trần hoặc do chết bất đắc kỳ tử, chết oan. Những vong hồn này vẫn ở lại nơi trần gian, vất vưởng bên cạnh người thân, đôi khi còn báo mộng. Nếu người thân gọi những vong hồn này về bằng cách gọi hồn và nếu có gọi hồn được cũng không thể khẳng định hồn đó là bố mẹ, là người thân của mình, có khi là ngạ quỷ khác về xưng là người thân nhà mình, họ cũng biết hết mọi chuyện nhà mình vậy.

Sống chết là chuyện đương nhiên, Biết rõ cái chết là điều chắc chắn thì ta hãy nén đau thương, biết chấp nhận cái chết. Người đã mất sau khi chết chỉ khi chưa được siêu thoát, tái sinh thì họ mới nhớ đến người còn sống. Nhiều người vì quá thương nhớ người thân đã mất mà níu kéo, mong người chết cứ mãi nhớ về mình mà không biết rằng điều đó là không tốt cho họ. Vậy nên khi người thân mất đi, trách nhiệm của mỗi Phật tử, người thân trong gia đình là tận tâm dốc lòng cầu nguyện và tạo phước để hồi hướng để cho những hương linh của người thân sớm siêu thoát. Người chết cần phải được an nghỉ và siêu thoát thì mới mong kiếp sau được đầu thai thành người, sống cuộc sống ấm no, hạnh phúc, chính vì vậy việc cầu siêu cho người chết là hết sức quan trọng và cần thiết. 

Sau bài viết này chúng tôi hi vọng câu hỏi người chết có nhớ người sống không không còn quan trọng nữa. Hãy hy vọng họ sau khi về cõi âm hãy uống chén canh Mạnh Bà để quên đi chuyện quá khứ, nhanh chóng được siêu thoát. Việc níu kéo, cứ mong muốn người thân đã mất cứ mãi nhớ về mình là điều không tốt cho họ. 

Xem thêm:

Gọi hồn người chết sau 49 ngày

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *