Muốn đi tu thì phải làm thế nào? Có nên đi tu không?

Muốn đi tu thì phải làm thế nào
Muốn đi tu thì phải làm thế nào

Wikichiase sẽ giải đáp thắc mắc của rất nhiều bạn đọc: Muốn đi tu thì phải làm thế nào, Có nên đi tu không, trong hoàn cảnh như thế nào thì nên đi tu? Xuất gia đi tu là xuyện suốt đời sống với giáo lý đạo Phật, mang trái tim từ bi sưởi ấm cho chúng sanh. Người xuất gia là bậc đại trượng phu, có ý chí kiên cường, tâm nguyện vững chắc, và việc làm cao thượng. Dưới đây là bài viết giải đáp thắc mắc muốn đi tu thì phải làm thế nào cho những aI có ý định đi tu..

Đi tu là gì?

Xuất gia đi tu có nghĩa là lìa xa gia đình gia đình nhỏ của ta,, lìa bỏ nhà cửa sự nghiệp, cha mẹ, vợ chồng, con cái, dứt đường ái ân, không còn thiết tha lưu luyến mùi đời thế tục, để vào ở hẳn trong chùa hay tu viện sống suốt đời độc thân, quy y thọ giới, hằng ngày tu thiền, tụng kinh, niệm Phật, học kinh, đọc sách, để thanh lọc tâm ý. Cụ thể: 

  1. Xuất thế tục gia:

Với người thế gian, họ luôn nghĩ rằng gia đình, sống trong đời sống gia đình là hạnh phúc. Tuy nhiên dưới cái nhìn của Bậc Thánh thì nơi ấy lại là nơi chứa đựng sự trói buộc, mất tự do. Giống như hình ảnh con chim đang bị nhốt trong lồng, nó không thể tự do tung cánh bay xa được.

Do vậy, ý nghĩa đầu tiên của xuất gia, nếu muốn tự do tự tại đi trên con đường giải thoát là hãy từ bỏ tham ái, bước ra khỏi căn nhà của thế tục.

  1. Xuất phiền não gia:

Mỗi ngày cuộc sống với biết bao khó khăn, chướng ngại, thử thách và rất nhiều sự việc xảy ra, nên phiền não dẫy đầy trong tâm trí của các chúng sinh.

 Do vậy một người tu khi có chí nguyện xuất gia thì phải phát nguyện (như trong tứ hoằng thệ nguyện) là: “Phiền não vô tận thệ nguyện đoạn”. Tất cả các pháp môn Phật dạy đều không ngoài việc đối trị tâm bệnh, tâm phiền não, bất an của chúng sinh. Phải thoát ra được ngôi nhà của sự phiền não, thì khi đó ta mới có thể an lạc được.

  1. Xuất tam giới gia:

Ngôi nhà tam giới đó chính là ba cõi Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới.

Ta phải phát nguyện tu tập mà thoát ra khỏi ba cõi này thì mới chấm dứt hoàn toàn sự tái sinh, không trở lại trong luân hồi nữa. Đây là một nhiệm vụ, một sứ mạng rất khó, nhưng không còn con đường nào khác.

Như vậy có thể thấy người xuất gia đi tu là nguyện suốt đời sống với giáo lý đạo Phật. Họ là bậc đại trượng phu, có ý chí kiên cường, tâm nguyện vững chắc, và việc làm cao thượng. Họ mang trái tim từ bi, nhận tất cả chúng sinh như tất cả mọi người trên thế gian (cả hữu hình và vô hình), tất cả các loài vật từ loài to như voi, như hổ,… đến nhỏ bé như kiến, giun, dế…, cũng như cây cỏ làm đại gia đình, nguyện lòng từ bi, thương yêu, và cứu độ tất cả.

Quy định đối với người muốn xuất gia
Quy định đối với người muốn xuất gia

Muốn đi tu thì phải làm thế nào? Quy định bắt buộc đối với người muốn đi tu

Đi tu không phải để trốn chạy cuộc đời thực của mình, để đi tìm hạnh phúc ảo tưởng nào đó mà là tự mình tu hành giải thoát và trợ giúp người khác giải thoát, và lấy việc tự cứu mình cứu người đồng được giải thoát làm lý tưởng.

Ngoài ý chí nguyện lực của mình, người muốn xuất gia đi tu còn phải được sự cho phép của cha mẹ nếu là vị thành niên, hay nếu đã có gia đình thì phải có sự cho phép của chồng hoặc vợ và chính quyền địa phương thường trú (nếu ở Việt Nam). Dưới đây là các điều khoản mà Giáo hội Phật giáo Việt Nam và Hiến chương Phật giáo đã quy định (Điều 28 chương VI của nội quy ban Tăng sự Trung ương) về điều kiện để được xuất gia:

  1. Là công dân tốt, không vi phạm pháp luật. Tự tay viết đơn phát nguyện, ghi rõ lý do và nguyện vọng phát tâm xuất gia.
  2. Người xin xuất gia phải đầy đủ các căn (bộ phận cơ thể), thể chất lành mạnh, không bị bệnh truyền nhiễm, bệnh tâm thần và có phiếu khám sức khỏe tốt.
  3. Nếu Nam Nữ Phật tử dưới 16 tuổi (tính theo khai sinh), thì do cha mẹ hoặc người giám hộ làm đơn ký thác cho vị trụ trì cơ sở Tự, Viện. Nếu nam nữ Phật tử đã có gia thất, muốn xuất gia phải có giấy ly hôn do Tòa án cấp và theo các quy định tại mục a, b, c, d điều 28 chương VI của Nội quy này.
  4. Thông qua ý kiến chấp thuận của Ban Đại diện Phật giáo cấp Huyện.
  5. Được Tăng, Ni trụ trì cơ sở Tự, Viện nơi người xuất gia đến cư trú và tu hành bảo lãnh.
  6. Các nam nữ Phật tử tại địa phương có nhân duyên xuất gia, tu học phải được vị trụ trì, Ban Đại diện Phật giáo cấp Huyện cùng (chính quyền) địa phương chấp thuận. Ban Đại diện Phật giáo phải báo trình Ban Tăng sự cấp Tỉnh được tri tường.
  7. Các nam nữ Phật tử từ địa phương này đến địa phương khác (ngoài Tỉnh) xuất gia tu học, phải được Ban Đại diện Phật giáo cấp Huyện đề xuất, Ban Trị sự Phật giáo cấp Tỉnh chấp thuận.
  8. Việc nhận người vào tu hành tại cơ sở Tự, Viện phải thực hiện theo quy định của điều 21 chương III Pháp lệnh Tín ngưỡng, Tôn giáo và điều 22 mục 2 chương IV Nghị định số 22/2005/NĐ-CP của Chính phủ.
  9. Nam nữ Phật tử có đầy đủ thủ tục xuất gia được Ban Tăng sự cấp Tỉnh cấp giấy chứng nhận xuất gia theo mẫu do Ban Tăng sự Trung ương GHPGVN ban hành.

Như vậy, việc xuất gia đi tu có nhiều khó khăn, tối thiểu phải hội đủ ba điều kiện tiên quyết là phải được sự hoan hỷ chấp thuận của gia đình (cha mẹ, hoặc vợ/chồng). Thứ hai là phải được vị trụ trì và Ban Đại diện Phật giáo cấp Huyện chấp thuận. Ba là phải được chính quyền địa phương chấp thuận. Tuy nhiên việc khó cũng trở thành dễ là do cái duyên, nhất là có túc duyên nhiều đời theo Phật Giáo (là tu sĩ hay là cư sĩ) của mỗi người

Ý nghĩa của việc xuất gia đi tu 

Từ vô lượng kiếp cho đến nay, tất cả chúng sinh đã trải qua không biết bao nhiêu là kiếp sống. Trôi lăn trong luân hồi sinh tử, lúc thì sung sướng, lúc thì khổ đau, lúc làm người, lúc làm thú. Nay gặp Phật pháp, là thời điểm người xuất gia phát nguyện tu tập, nguyện chấm dứt luân hồi.

Người đi tu, họ phải phát nguyện giữ rất nhiều giới luật do chính Đức Phật khi còn tại thế đã chế định. (Giới luật là những quy định nhằm giúp cho người tu giữ gìn đạo đức, phạm hạnh, trong thời gian thực hành tu tập).

Và mục đích cao nhất của giới luật là giúp người tu tăng trưởng được đạo đức. Giúp công phu thiền định đạt được chánh định, thành tựu mục tiêu giải thoát. Trở thành một Bậc Thánh Tăng, có đầy đủ tam minh và lục thông, hạnh phúc của cảnh giới giải thoát là không thể nghĩ bàn.

Và khi đã trở thành Thánh Tăng, thì họ là ruộng phước điền cực lớn cho chúng sinh, những ai có duyên gieo vào. Và nơi nào có Bậc Thánh Tăng cư ngụ nơi đó sẽ có bình yên, không có những thảm họa thiên nhiên.

Và nếu ta có duyên được một Bậc Thánh chỉ dạy, hướng dẫn ta tu tập. Thì đây là một phước duyên cực kì lớn và quý báu cho ta. Và không bao lâu công đức tu của ta sẽ tăng trưởng rất nhanh. Và nếu kiếp này chưa đắc đạo kịp. Thì các kiếp tới ta sẽ chóng đắc đạo. Vì công đức ta tích lũy trong kiếp này rất lớn.

Con đường tu hành có nhiều khó khăn, cuộc sống thiếu thốn, kham khổ, một cuộc sống hoàn toàn khác biệt với cuộc sống mình vẫn sống trước đây, vô sở hữu. Cộng với sự thực hành miên mật, vất vả kiên trì, nếu không có quyết tâm và đức tin mạnh mẽ, trong sạch thì khó trụ lại được. Vì vậy người muốn đi tu phải xác định tư tưởng cho thật đúng đắn rằng tu vì mục đích giải thoát chính bản thân mình, đó là mục đích mà hàng ngày hàng giờ không thể nào quên.

Hãy quan sát thật rõ tâm mình xem những động cơ thực sự của mình là gì, có thể bây giờ nó vẫn núp bóng tu giải thoát, nhưng ngay cả đi xuất gia rồi chúng ta vẫn phải hàng ngày hàng giờ quán xét lại nó, có thể còn lâu lắm chúng ta mới phát hiện ra và thoát khỏi nó. Nếu không như vậy, người tu sẽ còn bị kẹt, kẹt khó thoát vô cùng, bề ngoài là đạo mà sâu bên trong thâm tâm vẫn là đời, không có cái khổ nào sâu kín hơn cái khổ ấy, cái khổ của kẻ “nửa đạo, nửa đời”!

Làm một vị Tỳ Khưu đầu trần, chân đất, không nhà cửa, không người thân, không tài sản, đâu đâu cũng là nhà, ba y một bát ngàn nhà xin ăn … là cuộc sống hoàn toàn khác, với niềm hạnh phúc hoàn toàn khác thế gian, cùng với những khó khăn và những vấn đề hoàn toàn khác, đòi hỏi mình phải có một cách nhìn hoàn toàn khác nữa, thực sự là cải tổ, là từ bỏ: cái cần nhất mà cũng khó bỏ nhất chính là lối sống, lối suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc đời của con người cũ. Điều đó cần thời gian và sự trải nghiệm, tu tập thực tế. Vì vậy để khoác lên tấm y cao quý thì rất dễ, nhưng để trở thành một vị Tỳ Khưu thật sự, xứng đáng với tấm y ấy thì không dễ chút nào, chỉ có năm tháng và sự kiên trì, tinh tấn mới giúp người tu hành làm được điều đó. 

Người đi tu cần sự hỗ trợ lâu dài của các bậc thầy và cộng đồng tăng chúng thanh tịnh, của sự thực hành pháp của chính bản thân trong một thời gian dài, có thể rất dài, để vượt qua tất cả những điều ấy và tìm được hạnh phúc cao thượng của cuộc đời xuất gia

Tuy nhiên một điều ta cần phải ghi nhớ là dù ta tu pháp môn nào, đến với Phật bằng con đường nào. Nhưng đã là một người đệ tử Phật, tu và thực hành theo giáo pháp Phật. Cũng giống như các dòng nước khi đổ về biển lớn, chúng chỉ có một vị duy nhất đó là vị mặn. Thì hương vị của giáo pháp cũng chỉ có một vị duy nhất đó là vị giải thoát và giác ngộ. Đây là một điều được chính Đức Phật nói ra và xác nhận.

Một đệ tử Phật khôn khéo là phải biết được đâu là điểm đến cuối cùng của ta. Và tất cả các hành động tu của ta đều nhắm đến sự giải thoát và giác ngộ, chấm dứt sự luân hồi tái sinh, duy trì một sự hòa hợp đoàn kết giữa các tông phái, dưa đến một sự thống nhất, không có sự phân biệt giữa những người tu Phật. Hy vọng bài viết này đã giúp những ai có ý muốn đi tu muốn giải đáp được thắc mắc muốn đi tu thì phải làm thế nào để chuẩn bị cho mình tư tưởng vững chắc, bước chân kiên định trên con đường tu hành mà mình lựa chọn. 

Xem thêm:

Mỗi con người sinh ra đều có số phận của mình

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *