Mỗi con người sinh ra đều có số phận của mình

Mỗi con người sinh ra đều có số phận của mình
Mỗi con người sinh ra đều có số phận của mình

Wikichiase sẽ cùng quý vị thảo luận vấn đề: Mỗi con người sinh ra đều có số phận của mình. Điều này đúng hay sai. Người ta thường nói Sống chết có số, phú quý do trời, mọi sự may mắn hay tai họa đều do số phận ông trời an bài. Bạn có tin rằng mỗi con người sinh ra đều có số phận của mình hay không?

Tại sao hai người cùng sinh một giờ, ngày, tháng, năm, địa điểm nhưng người giàu, kẻ nghèo? Tại sao cùng cha cùng mẹ, cùng được nuôi dưỡng trong một nền giáo dục nhưng có người là giáo sư, tiến sỹ, người lại là kẻ bất trị? Có phải do số phận đã an bài vận mệnh mỗi người từ khi mới sinh ra hay không? Đối mặt với những câu hỏi khó trả lời này, con người nhiều chỉ còn biết chép miệng: Tại số phận!

Mỗi con người sinh ra đều có số phận của mình. Vậy số phận là gì?

Theo từ điển Tiếng Việt xuất bản năm 1997 của nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội, số phận được định nghĩa là “sự định đoạt cuộc đời của một người được hưởng hạnh phúc hay chịu đau khổ, sống lâu hay chết sớm, do một sức thiêng liêng nào đó”. Số phận theo tiếng Hán còn có các cách gọi khác là số mệnh, vận mệnh, …

Khoa học lý giải thế nào về số phận? Các nhà khoa học đã chỉ ra rằng có 5 yếu tố tạo nên số phận con người: 1. Môi trường tự nhiên. 2. Môi trường xã hội. 3. Di truyền nòi giống. 4. Sự nỗ lực của bản thân sẽ làm thay đổi số phận của mình. 5. Sự may rủi. Trong 5 yếu tố này, nhiều nhà nghiên cứu cho rằng chỉ cần phân tích được yếu tố thứ 4 và thứ 5 là đã khá chính xác.

Những cái đó là số phận đã định cho chúng ta trước khi con người được sinh ra và không thể thay đổi. Nhưng từ khi ta sinh ra cho tới khi chết, thì tương lai, sự nghiệp lại do chính chúng ta tạo nên. Nếu hôm nay ta nghèo khó mà không cố gắng hành động và suy nghĩ theo cách để giàu lên, suốt ngày chỉ nghĩ số phận của mình nghèo thì ta mãi là nghèo…

Một thực tế là trong cuộc sống có những người thường hay gặp bất hạnh nhưng cũng có những người luôn gặp may mắn. May mắn hay bất hạnh là điều vốn được con người quan tâm từ rất lâu và trong thực tế đã có rất nhiều chuyện về vấn đề này.

Theo khoa học thì cuộc sống này là của chúng ta, chẳng ai có thể định trước được. Sự nghiệp, cuộc sống có thành công, vui vẻ hay một màu đen u ám là do bản thân người đó nỗ lực đủ hay không! Số phận chỉ là một sự mơ màng không rõ ràng mà những người ỷ lại hay dựa vào đó để ngụy biện cho sự kém cỏi của mình. Chẳng hạn, giữa một người nỗ lực, luôn phấn đấu vì mục tiêu với một người hay than phiền vì mọi thứ. Chắc chắn người luôn cố gắng sẽ thành công, sống trong hạnh phúc, vui vẻ, bao người ao ước chứ không phải người còn lại. Thành quả đó chẳng có số phận nào có thể định trước cả.

Theo quan điểm của đạo giáo, căn nguyên của tai họa là ở chính ác niệm của bản thân, còn nguồn gốc của hạnh phúc nằm ở việc tu đức hành thiện.

Quan điểm của Huyễn học (Dịch học): Số phận chính là hành vi, lời nói, tính cách, cảm xúc, những thứ phải trải qua trong cuộc đời, tật bệnh, cái chết, hôn nhân, con cái, sự nghiệp, tài sản, học lực, nhân tướng, cao thấp, béo gầy. Tóm lại số phận chính là tất cả mọi thứ của một con người.

Quan điểm của Phật giáo: Số phận = nghiệp nhân + nghiệp quả!

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng nói rằng: “Ta không có quyền ban phước giáng họa cho ai”. Và Ngài cũng khẳng định tất cả chúng sinh trong tam giới đều chịu sự chi phối của nhân quả thiện – ác. Chúng sinh gieo nhân thì phải gặt quả. Gieo nhân thiện thì gặt quả tốt, gieo nhân ác thì gặt quả xấu. Không một đấng thần linh, siêu nhiên nào có thể an bài số phận cho chúng sinh.

Có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng có điểm chung là: Số phận mỗi người là những gì đã được định trước, như là bản thân ta được sinh ra vào ngày nào, tháng nào, năm nào, cha mẹ ta là ai, xuất thân giàu hay nghèo…

Con người có số phận, nhưng số phận không quyết định tất cả
Con người có số phận, nhưng số phận không quyết định tất cả

Có đúng con người có số phận từ khi sinh ra hay không?

Quan điểm thứ nhất cho rằng không có cái gọi là số phận

Khoa học giải thích thế nào khi nói về số phận?

Theo các nhà tâm lý học và chuyên gia trong lĩnh vực xác suất thống kê, số phận của con người được tính theo XÁC SUẤT. Có những người sinh ra đã sướng, được hưởng tình yêu thương của bố mẹ cũng có những người thì phải sống khổ sở. Đó cũng là những thứ được định trước nhưng nó ảnh hưởng bởi yếu tố NGẪU NHIÊN và cả bản thân người đó. Cái này trong khoa học được gọi là xác suất. Tuy nhiên, vì trong cuộc sống thường ngày, mọi người thường cố liên kết mọi điều tệ hại với nhau nên mới khiến bản thân có suy nghĩ rằng ‘cái số nó vậy’

Cuộc sống mỗi người thế nào là do cách nghĩ của từng người. Nếu bạn có cách nghĩ thoáng thì cuộc sống sẽ thoải mái, dễ chịu. Ngược lại, nếu bạn lúc nào cũng cho rằng bản thân gặp xui xẻo thì mọi thứ trong cuộc sống sẽ như mớ bòng bong. Chẳng hạn, hai người cùng lỡ xe bus, nhưng một người thì thoải mái, dành thời gian ngắm nhìn đường phố. Tuy nhiên, người còn lại thì liên tục lẩm bẩm, nhìn đồng hồ và trách bản thân số xui, không đi nhanh chân…

Quan điểm thứ hai cho rằng con người sinh ra đều có số phận, và số phận định đoạt tất cả cuộc sống của mỗi người

Trong dân gian nhiều người cho rằng, thế giới tâm linh liên quan đến 5 vấn đề: Trời, Phật, Thần, Thánh, Ma quỷ. Vì thế, người ta cũng tin rằng, mỗi người trên đời đều có một số phận, tất cả đều phụ thuộc vào Túc mệnh luận, Định mệnh luận, Thiên mệnh luận, Thần Ý Luận.

Túc mệnh luận cho rằng: Mỗi con người sinh ra đều có số phận của mình, và do quá khứ an bài. Định mệnh luận tương tự như Túc mệnh luận, cho rằng mỗi người có một số mệnh đã định sẵn, khẳng định tuyệt đối con người bất khả kháng số mệnh, mọi nỗ lực thay đổi số mệnh của con người đều vô ích. Thiên mệnh luận cho rằng số mệnh của con người được ông Trời (Thiên) định sẵn, đó gọi là mệnh Trời, con người không thể nào làm khác được. 

Thần ý luận tương tự như Thiên mệnh luận, cho rằng số mệnh của con người do Thượng Đế hoặc các thần linh quyết định, mọi thành bại, được mất, vinh nhục, khổ vui… đều do ý của Thượng Đế hoặc các thần linh (cũng như người Trung Hoa gọi là ý Trời-Thiên ý). Các luận thuyết này đều phủ nhận vai trò tự thân của con người, phủ nhận vai trò của con người đối với cuộc đời và thế giới mình đang sống.

Quan niệm của dân gian cho rằng, những gì đã được định sẵn từ khi con người ta sinh ra và không ai có thể thay đổi điều đó. Hơn nữa, theo luật nhân – quả từ kiếp trước, những người làm việc thiện, tích đức thì kiếp này hay gặp may mắn. Đó là lý do vì sao có người hay gặp bất hạnh nhưng cũng có người rất hay gặp may.

Ngay cả trong tử vi học cũng có ghi lại, số phận của mỗi người sau này đều đã được định sẵn từ trước. Từ việc gặp người này, yêu người kia và kết hôn với người nào đó cũng đều được định trước. Tức là, có thể nói mọi chuyện rắc rối, may mắn, xui xẻo, thành công của một người đều được định sẵn từ khi sinh ra và phụ thuộc vào kiếp trước sống thế nào.

Quan điểm thứ ba cho rằng con người sinh ra có số phận, nhưng số phận không quyết định tất cả

Đề cập đến vấn đề định mệnh con người do đấng Tạo Hóa an bài sắp đặt như quan niệm của một số học thuyết, giáo phái, Đức Phật đặt câu hỏi, nếu bảo rằng con người là tạo vật hoàn hảo của Phạm Thiên (Brahma, đấng Sáng Tạo, đấng Tối Cao) thì tại sao lại có người câm điếc, kẻ mù lòa, người bị dị tật bẩm sinh, kẻ là quái thai còn trong bụng mẹ?

Tại sao có người thông minh, kẻ đần độn; người chết yểu, kẻ sống lâu; người giàu sang, kẻ bần cùng?  Nếu bảo rằng thế gian là tạo vật của một đấng tối cao có đầy đủ oai lực, toàn năng, toàn trí thì tại sao thế gian không hoàn mỹ? Tại sao thế gian lại bất đồng, thế gian có thiên hình vạn trạng và luôn mâu thuẫn, xung đột? Loài vật ăn tươi nuốt sống lẫn nhau, con người tàn hại lẫn nhau cũng do ý chí của đấng tối cao sao?

Kinh sách nhà Phật cho biết, cách nay hơn 25 thế kỷ, Đức Phật đã giác ngộ một cách chân xác về sự tồn tại của mọi vật trong vũ trụ là do nguyên lý duyên khởi: “Nếu cái này hiện hữu, thì cái kia hiện hữu; nếu cái này không hiện hữu, thì cái kia không hiện hữu. Nếu cái này sinh khởi, thì cái kia sinh khởi”. Điều đó có nghĩa là cái gì tồn tại trên đời cũng có nguyên do của nó.

Định luật bảo toàn năng lượng có nội dung tương tự như sau: “Năng lượng không tự sinh ra cũng không tự mất đi mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác hay chuyền từ vật này sang vật khác”. Vận mệnh con người cũng không tồn tại ngoài quy luật ấy.

Có thể diễn giải dễ hiểu hơn quan điểm của Đức Phật là sự tồn tại của mỗi con người với vận mệnh khác nhau phần lớn đều là kết quả của quá trình gieo trồng nhân trước đó một hoặc nhiều kiếp. “Tất cả chúng sinh đều mang theo nghiệp của chính mình như một di sản, như vật di truyền, như người chí thân, như chỗ nương tựa. Chính vì nghiệp riêng của mỗi người mỗi khác nên mới có cảnh dị đồng giữa các chúng sinh” – (Kinh Trung A Hàm). 

Con người sinh ra có số phận tuy nhiên số phận lại không quyết định tất cả!

Đối với quan điểm của đạo Phật, chúng sinh có số phận nhưng cũng không có số phận. Đại đức Thích Trúc Thái Minh giải thích: “Những người sinh ra đời, sống hoàn toàn theo bản năng. Sống tự nhiên, không có ý thức tu dưỡng, rèn luyện thì người ấy sống hoàn toàn theo một số phận, sống y lá số tử vi”. Chúng ta hiểu rằng, mỗi người khi sinh ra có nhân quả thiện và ác từ trong nhiều kiếp. Nếu không biết chuyển hóa nhân quả thì cuộc đời người ấy hoàn toàn theo nhân quả đã tạo lên như một quán tính, như hòn bi đã búng ra khỏi tay, lăn đi chỗ nào, rơi hay đập vào hòn bi khác là theo quán tính.

Đại đức Thích Trúc Thái Minh cho rằng: “Nếu một người sống biết tu dưỡng, biết sửa đổi, hướng thiện, người ta gọi là tu nhân, tích đức thì không đúng với số phận định sẵn thế. Không đúng hoàn toàn như lá số tử vi. Cho nên người xưa có câu: “Đức năng thắng số””. Quả thật như vậy, nhân quả thiện – ác từ kiếp trước đã gây ra nhưng nếu biết chuyển hóa bằng cách bỏ ác, làm thiện thì những điều tốt đẹp sẽ đến với chúng ta.

Trong sách Liễu Phàm Tứ Huấn có kể về câu chuyện lá số tử vi do Khổng tiên sinh dự đoán cho Viên Liễu Phàm. Lá số nói Liễu Phàm sẽ không đỗ đạt cao, không có con nối dõi và chết khi 53 tuổi. Thế nhưng, nhờ quy y Tam Bảo và thực hành lời Phật dạy, Liễu Phàm đã thay đổi số mệnh của mình; ông đậu Tiến sĩ và làm quan tri huyện; có con trai nối dõi và sống đến gần 80 tuổi.

Đại đức Thích Trúc Thái Minh từng giảng: “Đúng là chúng ta bị nghiệp cũ chi phối rất mạnh, nhưng chúng ta vẫn có quyền chủ động tạo ra nhân mới, duyên mới để chuyển hóa nghiệp. Từ số nghiệp xấu, đau khổ, chúng ta có thể chuyển hóa thành số nghiệp tốt lành, an vui, hạnh phúc. Chúng ta có thể làm chủ được số mệnh của mình, có thể đi đến giác ngộ giải thoát. Chứ chúng ta không bị một ông trời nào an bài số mệnh cho mình. Đó là lẽ chân thật!’’.

Số phận nằm trong tay chúng ta. Cuộc sống giàu sang hay khốn khó phụ thuộc vào chúng ta. Người sống chấp nhận số phận là người cam chịu, không có ý chí, phấn đấu sẽ không có tiến bộ, không tiến bộ sẽ không có hạnh phúc. Người có hiểu biết, có chí tiến thủ sẽ biết sống có ý nghĩa, trân quý cuộc đời, vươn lên thành người có giá trị.

Mỗi người khi sinh ra đều có hoàn cảnh của riêng mình. Hoàn cảnh khi sinh ra sẽ thay đổi theo thời gian. Mỗi người nên làm chủ chính mình, thay đổi tư duy, lối sống để có cuộc sống tốt đẹp.

Tôi chỉ đưa ra các cách nhìn khác nhau về số phận, còn mỗi con người sinh ra có số phận của mình hay không là do cách nghĩ của bạn. Với tôi thì tôi cho rằng số phận là có thật nhưng không có ai sắp đặt số phận cho chúng ta. mà chính chúng ta tự tạo cho ta số phận, số phận đó chính là nhân-quả do tự ta tạo ra. Hãy làm chủ số phận của minh!

Xem thêm:

Lời Phật dạy về cuộc sống vợ chồng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *