Mở bài Người lái đò Sông Đà của Nguyễn Tuân – Văn mẫu 12 hay nhất

MỞ BÀI 1

Nguyễn Tuân từng muốn mỗi ngày đều có “cái say của rượu tân hôn”, kì vọng mỗi trang đời là một trang nghệ thuật. Luôn luôn đổi mới cảm giác, nhận thức cũng như phương châm cảm thụ cái đẹp, ông coi đời là những “ trang hoa” luôn mở dưới ánh sáng nghệ thuật mới. Và chuyến đi Tây Bắc của nhà văn sau Cách mạng là một ” trang hoa” như thế. Để từ đây vẻ đẹp thiên nhiên và con người được mở ra ” dưới ánh sáng nghệ thuật” của ” Người lái đò Sông Đà”. Tác phẩm khắc họa về vẻ đẹp ” hung bạo trữ tình” của con sông và vẻ đẹp ” tài hoa trí dũng” ở con người trong cái nhìn đôn hậu tha thiết của Nguyễn Tuân.

MỞ BÀI 2

Một thời xưa cũ, sống trong cảnh mất nước ” thiếu quê hương”, nhà văn Nguyễn Tuân lúc nào cũng bơ vơ, day dứt “thầm lén mà yêu thương, mà ngợi ca đất nước muôn vẻ, muôn hình của mình”. Và khi Đất nước giải phóng, nhà văn đã được thỏa lòng với thú miêu tả, thể hiện non sông muôn màu “Sức mạnh của đất nước luôn luôn hiện hình trên từng tấc gang đường xa”. Và ” Người lái đò sông Đà” là áng văn viết về thiên nhiên và con người ” trên từng tấc gang đường xa” như thế. Tác phẩm mang vẻ đẹp vừa kì vĩ, hào hùng vừa trữ tình thơ mộng của thiên nhiên và nhất là của con người lao động miền Tây Bắc.

MỞ BÀI 3

Nhà văn Nguyễn Tuân đã từng viết như một sẻ chia: ” Mỗi khi cầm bút ướm thử lên tờ giấy trắng trong tinh khiết, tôi cảm thấy sung sướng vô vàn, sung sướng đến chảy nước mắt ra”. Phải chăng đó là lí do mà ông thú nhận “tưởng như có thể chết ngay được nếu mất đi quyền viết”. Và từ niềm hân hoan đối với mỗi phút giây được sáng tạo như thế mà Nguyễn Tuân viết nên “Người lái đò sông Đà”. Tác phẩm là kết quả chuyến đi để kiếm tìm “chất vàng thử lửa của thiên nhiên Tây Bắc” và “chất vàng mười đã qua thử lửa” của con người nơi đây.

MỞ BÀI 4

Nguyễn Tuân học theo “chủ nghĩa xê dịch”. Vì thế ông là nhà văn của những tính cách phi thường, của những tình cảm, cảm giác mãnh liệt, của những phong cảnh tuyệt mĩ,của gió, bão, núi cao rừng thiêng, thác ghềnh dữ dội…Và “Người lái đò Sông Đà” là áng văn hội tụ đầy đủ những tính chất đấy. Một tùy bút mang phong cách tự do phóng túng của Nguyễn Tuân với những phát hiện tinh tế về thiên nhiên và con người Tây Bắc.

MỞ BÀI 5

Nhà văn lớn Nguyễn Tuân được mệnh danh là “Người săn tìm cái đẹp”hoặc “Người đi tìm cái đẹp, cái thật”. Trên trang sách của ông trước Cách mạng, chúng ta bắt gặp một “Chữ người tử tù” với nghệ thuật cổ thanh cao của một nền văn minh xưa cũ. Và có cơ hội nhìn ngắm thêm sau Cách mạng tháng Tám con sông thơ mộng và dữ dội đã trở thành dòng chảy huyền thoại, người lái đò vật lộn thác lũ đã trở thành dũng sĩ – nghệ sĩ nhờ ngòi bút tài hoa của nhà văn qua “Người lái đò Sông Đà”.

Đăng bởi: Wikichiase.com

Chuyên mục Giáo dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *