Cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng (Dàn ý + 3 mẫu) – Văn mẫu 12 hay nhất

Tuyển chọn những bài văn hay chủ đề Cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng. Các bài văn mẫu được biên soạn, tổng hợp ngắn gọn, chi tiết, đầy đủ từ các bài viết hay, xuất sắc nhất của các bạn học sinh trên cả nước. Mời các em cùng tham khảo nhé!

Dàn ý cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng

Cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng (Dàn ý + 3 mẫu) (ngắn gọn, hay nhất)

1. Mở bài

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Giới thiệu đoạn thơ

2. Thân bài

– Hoàn cảnh sáng tác bài thơ

– Vị trí đoạn thơ

– Âm hưởng của cả đoạn thơ là âm hưởng khẳng định, âm hưởng của niềm tin bất diệt. 

– Trong khổ thơ thứ 5, nỗi nhớ được diễn tả thật mãnh liệt, da diết hiển hiện trong không gian, thời gian, trạng thái của cuộc sống. Hàng loạt các từ ngữ trái nghĩa có trong khổ thơ:

Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

– Tình yêu luôn đi liền với nỗi nhớ, nó bao trùm cả không gian, khắc khoải trong thời gian, ăn sâu vào ý thức, tiềm thức và đi cả vào trong giấc mơ:

Lòng em nhớ tới anh

Cả trong mơ còn thức

– Cái “thức” trong mơ ấy chính là nỗi lòng của người con gái đang yêu

– Nghệ thuật:

+ Phép điệp sử dụng 3 lần như một điệp khúc của bản tình ca với những giai điệu da diết, như một ám ảnh thường trực về tình yêu và nỗi nhớ.

+ Ba câu thơ gắn liền với hình ảnh sóng giống như những đợt sóng gối lên nhau. Đó là một ẩn dụ nghệ thuật về những đợt sóng lòng đang dâng trào trong tâm hồn người phụ nữ đang yêu.

3. Kết bài

– Khái quát vấn đề cần nghị luận

Cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng – Bài mẫu 1

   Tình yêu đồng hành với nỗi nhớ và sự mong chờ, ngóng đợi. Yêu cuồng điên và nhớ thì cháy bỏng. Ta bắt gặp cảm xúc đó trong thơ Xuân Quỳnh – Một nữ hoàng của thơ tình yêu thế kỉ XX. Nỗi nhớ cứ duềnh lên, tầng tầng, lớp lớp qua đoạn thơ sau trong bài “Sóng”:

Con sóng dưới lòng sâu   

Con sóng trên mặt nước  

Ôi con sóng nhờ bờ         

Ngày đên không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh      

Cả trong mơ còn thức      

   Giản dị thôi, đơn sơ thôi! Nhưng dường như đó lại là đoạn xuất thần của ngòi bút Xuân Quỳnh.Trong bài thơ, tác giả hiện ra như một người phụ nữ đang trầm ngâm suy cảm trước từng con sóng biển. Lần này, đối diện với đại dương, Xuân Quỳnh mới khám phá ra một điều giản dị mà cũng là chân lý sâu xa: biển gồm cả những con sóng nổi lẫn những con sóng chìm. Biển mang hai thứ sóng ấy trong lòng mà biển chẳng bao giờ nguôi yên. Thì ra đại dương là cả một tâm trạng lớn. Đại dương đang bị những khái khao, những mong nhớ dày vò đến cồn cào. Ở đoạn trên, băn khoăn tìm hiểu về nguồn gốc bí ẩn của sóng, thi sĩ thấy bất lực. Nhưng ở đoạn này, xem ra Xuân Quỳnh đã thấy một sự lý giải không ngờ: sóng bắt đầu từ nỗi nhớ:

Ôi con sóng nhớ bờ         

Ngày đên không ngủ được

   Sóng mang trong mình nỗi nhớ và sóng chính là nỗi nhớ. Tuy nhiên, điều thú  vị là ở chỗ: đã là sóng thì bao giờ cũng thức. Sóng không ngủ. Bởi sóng ngủ thì sóng cũng không tồn tại. Vì lý do này mà người ta đã thấy sóng là nhịp đập của biển, là trái tim của biển, là sự sống của biển. Đối với Xuân Quỳnh, chì vì sóng nhớ bờ da diết mà sóng không ngủ được. Từ đó, thi sĩ liên tưởng đến trái tim người phụ nữ khi yêu. Và, thật bất ngờ, thi sĩ khám phá ra chính mình:

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

   Có lẽ thế, nếu sóng là sự sống của biển thì nhớ là sự sống của tình yêu. Nỗi nhớ đồng nghĩa với tình yêu. Một tâm hồn ngừng nhớ là dấu hiệu chắc chắn để khẳng định một trái tim đã ngừng yêu, một mối tình đã tắt. Sóng thức trong lòng biển đã cồn cào, sóng thức trong lòng em còn muôn vạn lần cồn cào hơn. Sóng chỉ nhớ bờ trong cõi này “Ngày đêm không ngủ được”. Người phụ nữ khi yêu là hiến dâng toàn tâm, toàn ý, toàn hồn. Cho nên ngay đến “Cả trong mơ còn Câu thơ cũng tựa như một con sóng đi xuyên qua cả hai cõi Thực và Mơ. Giới hạn của sóng là cõi thực. Còn người phụ nữ khi yêu thì nỗi nhớ đã trộn cả Thực và Mơ. Nếu còn một cõi nào khác nữa thì người phụ nữ ấy sẽ dành chọn cho tình yêu. Cả cuộc đời là nỗi trăn trở lớn! Đã không ngủ trong cõi thực lại thao thức cả trong cõi mộng để nâng niu, chắt chiu từng khoảng khắc hạnh phúc. Ngỡ như chỉ cần chợp mắt trong giây lát thế là một khoảng khắc đã trôi qua uổng phí, không kịp tận hưởng. Chẳng phải khi yêu, người ta cũng thường phấp phỏng, lo âu vì nỗi sợ mất nhau? Cơ hồ chì cần chợp mắt một chút thôi, thì e rằng, vì một lý do nào đó, người mình yêu bỗng nhiên tan biến. Cái hạnh phúc mình đang cầm nắm sẽ tuột khỏi lòng tay! “Cả trong mơ còn thức”, lời thơ thật phi lý mà khát khao thật cảm động. Muốn vào cả trong giấc mơ, đó không chỉ là khao khát của tình yêu, với Xuân Quỳnh đó còn là khao khát của tình mẫu tử, ở một bài khác, viết cho con, chị cũng bộc lộ ham muốn này, nếu không được thì đó là một đau khổ lớn:

Con thức ban ngày mẹ chở che con  

Đêm còn mơ mẹ làm sao che chở    

Trong giấc mơ chỉ mình con bé nhỏ  

Chỉ mình con chống chọi với quân thù

   “Cả trong mơ còn thức” sự phi lý đã chứa đựng một chân lý. Chỉ có ai biết trân trọng tình yêu, biết yêu chân thành mãnh liệt mới có thể chia xẻ được điều đó.

   Tình yêu thứ tình cảm rất xưa mà không cũ. Mỗi đôi lứa đang yêu có một cách khám phá khác nhau về tình yêu. Suốt đời yêu, khát được yêu Xuân Quỳnh luôn trăn trở để đến được với một tình yêu đích thực, nồng nàn, chân thật và nâng niu, gìn giữ nó. Chị đã truyền đến cho những người đang yêu ở mọi thế hệ khát khao đó. Bởi thế mỗi người đều tìm thấy mình trong thơ Xuân Quỳnh và đồng cảm sâu sắc với chị.

Cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng – Bài mẫu 2

Cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng (Dàn ý + 3 mẫu) (ngắn gọn, hay nhất) (ảnh 2)

     Đại thi hào Ta-go, người đã nguyện cả đời vun xới mảnh vườn tình ái của nhân loại, trước khi từ giã cõi đời để lại những di bút chân thành:

Cuộc đời ơi, khi tôi từ giã cuộc đời

Tôi chỉ nói một lời thôi ở lại

Tôi đã từng yêu

     Tình yêu là món quà vô giá mà tạo hóa ban tặng cho loài người. Đó cũng là nguồn cảm hứng không bao giờ vơi cạn đối với các văn nghệ sĩ. Nói đến thơ tình Việt Nam hiện đại, người đọc không thể không nhắc đến nữ hoàng tình yêu Xuân Quỳnh – người đã đem đến cho làng thơ Việt Nam một tình yêu nồng nhiệt, táo bạo mà thiết tha, dịu dàng, hồn nhiên, giàu tự cảm mà lắng sâu những trải nghiệm suy tư. “Sóng” là một trong áng tình ca hay và toàn bích nhất của Xuân Quỳnh . Phải thừa nhận rằng, khổ thơ nào cũng có điểm thú vị riêng nhưng nếu phải chọn khổ thơ hay nhất, chắc hẩn nhiều người bình chọn khổ năm, nơi ngòi bút của Xuân Quỳnh thăng hoa trong tình yêu và nỗi nhớ:

Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

     “Làm sao sống được mà không yêu, không nhớ một kẻ nào” (Xuân Diệu). Sinh ra ở đời ai chả một lần yêu mã đã yêu thi rơi vào trạng thái nhung nhớ. Một trái tim đang yêu là một tâm hồn đang nhớ. Nhớ thương là nguồn cảm xúc thi vị không bao giờ vơi vạn trong thơ ca nghệ thuật. Có biết bao áng thơ thương nhớ từng làm xao xuyến hồn người. Riêng nữ si Xuân Quỳnh cũng có vần thơ tha thiết về tình yêu, về nỗi nhớ như: Tự hát, Thơ tình cuối đầu mùa thu, nhưng hiếm có thi phẩm nào nỗi nhớ được biểu đạt một cách dung dị, trong sáng mà ám ảnh như  “Sóng”. Khi gián tiếp gửi nỗi nhớ thương vào sóng, khi trực tiếp giãi bày niềm yêu thương da diết trong trái tim mình. Ý thơ tiếp nỗi, ngân vâng đan quyện vào nhau. Mở đầu khổ thơ là hình ảnh con sóng nhớ bờ cồn cào da diết. Đâu chỉ vì “không gặp nhau” sóng mới “bạc đầu thương nhớ”. Nhớ bờ là nỗi niềm thường trực, khôn nguôi trong trái tim của sóng. Bất kể dưới lòng đại dương thăm thẳm hay trên mặt nước mênh mông, bất kể ngày hay đêm thâu, sóng vẫn chăn chở, thao thức nhớ bờ.  Nỗi nhớ phủ kín mọt không gian, thời gian. Mà nỗi nhớ da diết làm sao, nhớ đến không ngủ được. Đọc câu thơ của Xuân Quỳnh ta gặp lại tứ cao dao xưa với nỗi nhớ khắc khoải khôn nguôi:

Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ

Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai

Hay

Khăn thương nhớ ai

Khăn rơi nước mắt

Khăn thương nhớ ai

Khăn vắt lên vai

Khăn thương ai nhớ ai

Khăn chùi nước mắt

Đền thương nhớ ai

Mà đèn không tắt

Mắt thuong nhớ ai

Mắt ngủ không yên.

hay

Đêm nằm lưng chẳng tới giường

Mong trời chóng sáng ra đường gặp anh

     Gửi tình yêu vào sóng chưa đủ, chưa thỏa, Xuân Quỳnh còn trực tiếp bộc bạch, giãi bày bao cung bậc nhớ thương của trái tim yêu. Nữ sĩ đã để trái tim yêu, cỗi lòng tư lên tiếng. Nỗi nhớ bật thành lời: Lòng em nhớ đến anh – Cả trong mơ còn thức. Hai câu thơ hằn lên một nỗi nhớ duyên dáng, đằm thắm rẩt nữ tính, rẩ con gái mà vô cùng mãnh liệt và rất đỗi đặc biệt, kì lạ. Những tưởng nhớ đến không ngủ được đã là đỉnh điểm của nhớ. Nào ngờ, nỗi nhớ còn đẩy lên một cung bậc cao hơn, rất lạ lùng: Cả trong mơ còn thức. Chìm vào giấc nru, dắm vào giấc mo. Toàn bộ cơ thể đi vào trạng thái nghỉ ngơi. Chỉ có trái tim yêu vẫn không chịu ngủ yên, nó cứ khắc khoải, thổn thức, nhớ thương. Mở là khi con người chim vào giấc ngủ say nồng. Khi ất, ta chẳng còn gì phải suy nghĩ. Nhưng chính cả trong những giây phút ấy, trái tim em vẫn thức, vẫn cứ nhớ về anh, Vậy là nỗi nhớ của lòng em không chỉ phủ kín không gian mênh mông trải dài thời gian đằng đẵng, xam chiếm phần ý thức mà còn len lỏi, đi sâu vào trong tiềm thức, cả trong những giấc mơ. Đã không ngủ được trong cõi thực lại thao thức cả trong cõi mơ. Những câu thơ “Lòng em nhớ đến canh – Cả trong mơ còn thức” đã diễn tả thật tài tình tâm trạng lạ lùng của người con gái khi yêu. Chẳng phải khi yêu, người ta muốn tận hưởng đến từng khoảnh khắc của hạnh phúc. Phải cố thức cả trong cõi thực lẫn cõi mơ để nâng niu chắt chiu từng khoảnh khắc của hạnh phúc. Chẳng phải khi yêu, người ta vẫn thường phấp phỏng, lo âu hay sao? Cứ nghĩ rằng, chỉ cần chợp mắt một chút thì biết đâu vì một lí do nào đó, người minh yêu bỗng biến mất, hạnh phúc tuột khỏi tầm tay. Thế nên cả trong mơ còn thức. Có nỗi nhớ nào da diết, cháy bỏng hơn thế, có tình yêu cộn cào, cuộn xoáy hơn thế. “Cả trong mơ còn thức” Sự thao thức trong giấc mơ là điều vô cùng phi lí nhưng ngẫm ra lại rất có lí với trái tim Xuân Quỳnh bởi trái tim nữ sĩ rất đặc biệt. Trái tim ấy lúc nào cũng cồn cào, đắm đuối si mê:

Trái tim nhỏ nằm trong lồng ngực

Giây phút nào chẳng đập vì anh

     Trái tim ấy còn bât chấp cả quy luật sống chết nghiệt ngã để mãi mãi yêu và được yêu”

Em trở vể đúng nghĩa trái tim em

Là máu thịt đời thường ai chẳng có

Vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa

Biết yêu anh cả khi chết đi rồi

     Trái tim không ngủ yên, nỗi nhớ cồn cào cuộn xoáy mãnh liệt, xô đy, phá vỡ cấu trúc khuôn mẫu khổ thơ. Khổ thơ bỗng kéo dài thêm hai câu, Có phải chăng, phải kéo dài ra như thể để nói cho thỏa cho hết cá ngút ngàn, miên man của nỗi nhớ. Nghệ thuật đối kết hợp với điệp từ, điệp ngữ, liệt kê, điệp cấu trúc khiến khúc thơ mang âm hưởng của tiếng sóng. Sóng biển và sóng lòng, ào ạt, náo nức, hăm hở. Tất cả ngân vang tạo nên bản tình ca, thắm thiết, đắm say

Cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng – Bài mẫu 3

    Có lẽ thế, nếu sóng là sự sống của biển thì nhớ là sự sống của tình yêu. Nỗi nhớ đồng nghĩa với tình yêu. Một tâm hồn ngừng nhớ là dấu hiệu chắc chắn để khẳng định một trái tim đã ngừng yêu, một mối tình đã tắt. Sóng thức trong lòng biển đã cồn cào, sóng thức trong lòng em còn muôn vạn lần cồn cào hơn. Sóng chỉ nhớ bờ trong cõi này “Ngày đêm không ngủ được”. Người phụ nữ khi yêu là hiến dâng toàn tâm, toàn ý, toàn hồn. Cho nên ngay đến “Cả trong mơ còn Câu thơ cũng tựa như một con sóng đi xuyên qua cả hai cõi Thực và Mơ. Giới hạn của sóng là cõi thực. Còn người phụ nữ khi yêu thì nỗi nhớ đã trộn cả Thực và Mơ. Nếu còn một cõi nào khác nữa thì người phụ nữ ấy sẽ dành chọn cho tình yêu. Cả cuộc đời là nỗi trăn trở lớn! Đã không ngủ trong cõi thực lại thao thức cả trong cõi mộng để nâng niu, chắt chiu từng khoảng khắc hạnh phúc. Ngỡ như chỉ cần chợp mắt trong giây lát thế là một khoảng khắc đã trôi qua uổng phí, không kịp tận hưởng. Chẳng phải khi yêu, người ta cũng thường phấp phỏng, lo âu vì nỗi sợ mất nhau? Cơ hồ chì cần chợp mắt một chút thôi, thì e rằng, vì một lý do nào đó, người mình yêu bỗng nhiên tan biến. Cái hạnh phúc mình đang cầm nắm sẽ tuột khỏi lòng tay! “Cả trong mơ còn thức”, lời thơ thật phi lý mà khát khao thật cảm động. Muốn vào cả trong giấc mơ, đó không chỉ là khao khát của tình yêu, với Xuân Quỳnh đó còn là khao khát của tình mẫu tử, ở một bài khác, viết cho con, chị cũng bộc lộ ham muốn này, nếu không được thì đó là một đau khổ lớn:

Con thức ban ngày mẹ chở che con  

Đêm còn mơ mẹ làm sao che chở    

Trong giấc mơ chỉ mình con bé nhỏ  

Chỉ mình con chống chọi với quân thù

   “Cả trong mơ còn thức” sự phi lý đã chứa đựng một chân lý. Chỉ có ai biết trân trọng tình yêu, biết yêu chân thành mãnh liệt mới có thể chia xẻ được điều đó.

   Tình yêu thứ tình cảm rất xưa mà không cũ. Mỗi đôi lứa đang yêu có một cách khám phá khác nhau về tình yêu. Suốt đời yêu, khát được yêu Xuân Quỳnh luôn trăn trở để đến được với một tình yêu đích thực, nồng nàn, chân thật và nâng niu, gìn giữ nó. Chị đã truyền đến cho những người đang yêu ở mọi thế hệ khát khao đó. Bởi thế mỗi người đều tìm thấy mình trong thơ Xuân Quỳnh và đồng cảm sâu sắc với chị.

—/—

Trên đây là các bài văn mẫu Cảm nhận khổ thơ thứ 5 bài thơ Sóng do Top lời giải sưu tầm và tổng hợp được, mong rằng với nội dung tham khảo này thì các em sẽ có thể hoàn thiện bài văn của mình tốt nhất!

Đăng bởi: Wikichiase.com

Chuyên mục Giáo dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *