Khi mới yêu ta chưa hiểu hết về tình yêu

Sau khi biên soạn lại câu chuyện của Nam, Wikichiase đã đưa chuyện này lên mạng. Nguyệt, một cô gái vừa rời khỏi giảng đường đại học, đọc được “Câu chuyện cảm động này” bèn viết thư nhờ giúp đỡ với một “tâm trạng đầy chời đợi”.

Tình yêu còn có một bộ mặt lạnh lùng.

Nguyệt từng là một cô gái vui vẻ hoạt bát, từ tiểu học, đến đại học chưa từng gặp trắc trở gì lớn. Số phận của Nguyệt cũng rất tốt. Cô vốn học cao đẳng, nhưng khi thi chuyển tiếp lên đại học đã thể hiện xuất sắc nên được vào một trường đại học danh tiếng. Tốt nghiệp xong cô lại được phân đến một công thành phố HCM. Nhà nguyệt ở một huyện Miền Nam, đại đa số người ở huyện cô chỉ mơ ước chứ không thể đến được thành phố lớn như vậy.

Sau khi đến thành phố HCM, Nguyệt luôn ở trong ký túc xá cơ quan, cô gái ở chung phòng tên là Ngô Anh, làm việc trước cô đã hai năm, đã “quen mặt” khắp nơi. Cuối tuần, cô thường đưa Nguyệt đi chơi, chỉ bảo Nguyệt về cách thức sinh hoạt như một người thấy hướng dẫn.

Hôm đó, Ngô Anh dẫn anh chàng tên là Phong đến nói là bạn học của anh trai, cũng từ nơi khác đến thành phố HCM làm việc, làm quen với Nguyệt. Ngồi nói chuyện đông tây một lúc thì chàng trai ra về. Ngô Anh hỏi Nguyệt có ấn tượng gì? Trước đó Nguyệt chưa từng nói chuyện yêu đương, khi chàng trai đến, còn lạ lẫm nên không có ấn tượng gì, Ngô Anh cười nói Nguyệt không tim không phổi, đến tuổi này cần phải nghĩ đến chuyện tìm nơi chốn cho mình.

Nguyệt thầm nghĩ, HCM tuy hiện đại, người đông, nhưng chỉ có chiếc giường nhỏ trong ký túc xá cơ quan là thuộc về mình. Mình ngày một lớn, cha mẹ ở xa, gặp chuyện quan trọng lại không có người để bàn, nên không nói gì, chỉ im lặng.

Hiển nhiên, ấn tượng đầu tiên của chàng trai đối với Nguyệt rất tốt nên hai người bắt đầu qua lại, chuyện này đối với người khác là bình thường nhưng với Nguyệt lại rất mới mẻ. Biết bao nhiêu lần đầu tiên: Lần đầu tiên đi dạo phố với một chàng trai, lần đầu tiên đi ăn nhà hàng với một chàng trai, lần đầu tiên ôm một chàng trai trên ghế đá công viên….. Mỗi lần đầu tiên đều ghi đậm dấu ấn trong lòng Nguyệt.

Phong có vẻ thích Nguyệt thật lòng, ngày nào cũng gửi rất nhiều tin nhắn và cũng thỉnh thoảng gửi cho Nguyệt những câu thơ hay về tình yêu, mỗi tiếng “tít” báo hiệu tin nhắn đều khiến lòng Nguyệt nao nao. Hàng ngày đi làm về, cứ có thời gian là Phong lại đến đón Nguyệt và hai người bàn kế hoạch cho buổi tối hôm đó. Nguyệt rất tế nhị, biết Phong kiếm tiền khó khăn nên không đòi hỏi gì nhiều. Hai người yêu nhau, ở bên nhau dù ăn chung một que kem cũng thấy rất ngọt ngào.

tinh yeu

Qua lại như vậy được nưa năm, Nguyệt đã quen với việc có một chàng trai trong cuộc sống của mình. Họ gặp nhau nhiều hơn, khi không gặp nhau thì ôm điện thoại nói chuyện với nhau đến khuya.

Ba tháng trước, Phong đi công tác ở Hà Nội suốt nửa tháng. Vì công việc bận nên phần lớn thời gian chỉ nhắn tin báo cho nhau biết bình an, có khi Nguyệt chờ điện thoại của Phong cả đêm, chuông reo cũng chỉ nói được với nhau dăm ba câu. Khi đó, Nguyệt mới biết Phong quan trọng với mình thế nào, nên cứ bấm đốt ngón tay tính ngày anh trở về.

Chờ mãi đến ngày công việc của phong kết thúc. Anh lại nói đã một năm chưa về quê, nên tiện đường về thăm cha và thưa chuyện với cha mẹ về tình cảm của anh với Nguyệt. Phong nói chỉ mất dăm ba ngày, bảo cô ráng chờ thêm mấy ngày.

Và Nguyệt đợi, nhưng suốt một tuần không những không có điện thoại, mà cả một mẩu tin nhắn cũng không có. Nguyệt gọi điện cho anh thì máy luôn tắt, nhắn tin không thấy trả lời.

Nguyệt rất bối rối, không biết đã xảy ra chuyện gì nên quyết định đến công ty của Phong xem sao. Đúng lúc tan sở, Nguyệt không ngờ thấy Phong đang cùng mấy người đàn ông xuống lầu. Nguyệt ngớ người, thì ra anh đã trở lại được ba ngày. Thấy vẻ mặt bực tức của Nguyệt, Phong vội kéo cô sang một bên, nói rằng có chuyện gì đến chỗ khác nói, thế là Nguyệt theo Phong đi rất xa để nghe anh giải thích.

Nhưng Phong không giải thích gì, chỉ nhìn Nguyệt, ánh mắt đỏ hoe. Hơn 20 ngày không gặp, thấy Phong gầy đi quá nhiều.

Nguyệt thấy sốt ruột, vội truy hỏi.

Đương nhiên, Phong đã chuẩn bị kỹ cho cuộc gặp này, nhưng trông anh vẫn căng thẳng. Phong nói đã cho cha mẹ biết chuyện của hai người, họ kiên quyết không đồng ý, Lý do rất đơn giản là ngại nhà Nguyệt ở tỉnh khác.

Nguyệt hỏi: Nhà anh chẳng phải cũng ở tỉnh hay sao?

Phong nói cha mẹ cũng không có suy nghĩ gì khác, chỉ yêu cầu anh tìm một cô gái có cha mẹ ở thành phố HCM và có việc làm ổn định.

Nguyệt ngớ người, hỏi tại sao?

Phong nói sau khi về nhà cha mẹ tính cho anh một bài toán, đó là cái giá để tìm vợ ở TPHCM. Một căn nhà hơn 80 mét vuông, giá bán bình quân 16 triệu đồng/ mét vuông, tổng cộng là 1,28 tỷ đồng; ngôi nhà này dù trang trí bình thường cũng phải mất hơn 200 triệu đồng; có nhà thì phải mua đồ nội thất, cũng phải mất vài chục triệu; nếu mua thêm chiếc xe hơi thì lại phải mất thêm chừng 600 triệu đồng. Giờ lương của Phong  mỗi tháng được 6 triệu đồng muốn kiếm đủ từng đó tiền, dù không ăn không uống cũng phải mất hơn 3o năm. Gia đình cho anh hai lựa chọn, một là tìm bạn gái có nhà ở thành phố HCM có điều kiện tốt, chẳng hạn mua nhà cha mẹ có thể giúp được. Nếu không tìm được cô gái nào như vậy thì về quê lấy vợ, sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền.

hieu ve yeu

Phong nói một tràng dài khiến Nguyệt như muốn nghẹt thở. Nguyệt bực tức nói: vậy anh ôm nhà mà sống đi.

Phong nói, điều cha mẹ nói trước kia anh chưa hề nghĩ tới. Nhưng nghe họ nói cảm thấy rất thực tế. Đương nhiên anh thích Nguyệt, nhưng với thực lực hiện tại thì anh không thể đảm bảo cuộc sống hạnh phúc cho cô. Điều cha mẹ nói mới chỉ là kết hôn. Nếu có con nữa thì chi phí còn lớn hơn. Anh cũng rất khổ tâm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy thà đau khổ một lần con hơn sống một đời khổ sở, chi bằng chia tay bây giờ cho xong. Ngoài ra, bây giờ anh cảm thấy tính cách của hai người cũng không hẳn hoàn toàn hợp nhau. Phong còn khuyên Nguyệt sau này tìm bạn trai đừng bao giờ tìm người ở tỉnh mà hãy tìm người ở thành phố, hơn nữa cha mẹ đều có việc làm, có thể giúp con mua nhà.

Nói đến đó, sự phẫn nộ trong lòng Nguyệt giờ biến thành một nỗi bi thương vô tận.

Đêm hôm đó, Phong đưa Nguyệt về ký túc xá, không lên lầu như mọi khi, cũng không ôm hôn trước khi chia tay, thậm chí cũng không nắm tay. Nguyệt về đến phòng, không bật đèn mà chỉ vén một góc rèm cửa sổ nhìn xuống, thấy bạn trai đứng cúi đầu dưới ánh đèn đường. Nguyệt định chạy xuống dưới lầu nói với anh: đừng nghĩ tới nhà cửa, đừng nghĩ tới tiền bạc, chỉ cần chúng mình yêu nhau là đủ, không cần gì nữa cả.

Nhưng Nguyệt chỉ nghĩ vậy thôi. Cô biết mình không thể chống lại sự sắp đặt của số phận. Sau đó, Nguyệt chỉ biết ngày đi làm, tối về ôm khư khư chiếc điện thoại không bao giờ reo nữa, lòng chết lặng.

hieu ve tinh yeu

Nguyệt không dám nghĩ đến tương lai của mình, cũng không biết liệu có còn niềm tin để bắt đầu một tình cảm mới. Cô nói đã hơn một lần nghĩ đến cái chết.

Trong hôn nhân chỉ có tình yêu thôi thì chưa đủ.

Chúng tôi suy nghĩ rất lâu mà không biết trả lời thư như thế nào, vì nói về sự cao thượng của tình yêu và sự đáng sợ của thế tục đều không giúp ích gì cho cô. Nhưng đây lại là một bức thư không thể trả lời, vì cô đã nghĩ đến cái chết.

Chúng tôi trả lời thư Nguyệt như sau:

Chúng ta đã đọc rất nhiều mối tình đầu đẹp đẽ trong tiểu thuyết, hai người trẻ tuổi dũng cảm gìn giữ tình yêu, từ bỏ mọi thứ của thế tục.

Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, hôn nhân xuất phát từ mỗi tình đầu trong cuộc sống thực tế là rất ít. Đó là vì thời tuổi trẻ, các chàng trai, cô gái mới yêu thường chìm đắm trong tình yêu mãnh liệt mà không để ý đến bất kỳ điều gì khác. Hôn nhân thì khác, hai người cùng muốn đi hết cuộc đời thì phải đối mặt với rất nhiều vấn đề thực tế. Chẳng hạn tính các, trình độ văn hóa của hai người và tình hình kinh tế sau hôn nhân….vv..

Cho nên, hôn nhân chỉ có tình yêu thôi thì chưa đủ.

Bài toán mà cha mẹ Phong tính toán cho anh quả là quá thực dụng. Nhưng đời sống hôn nhân lại không thể tách rời sự thực dụng. Một ngày ba bữa, củi gạo dầu muối, sinh lão bệnh tử, tất cả đều là những vấn đề thực tế phải đối mặt. Mặc dù chúng tôi không hoàn toàn tán đồng với sự chốn tránh của chàng trai, nhưng ít nhất nó cho thấy một điều, anh ta rất thành thực, rất nghiêm túc đối với bạn, biết nghĩ đến tương lai.

Theo như Nguyệt viết trong thư, anh ta chia tay với bạn là vì các nguyên nhân khách quan mà anh ta nghĩ đến. Không phải những lý do này đều đúng, nhưng sự nhắc nhở và tính toán của cha mẹ có thể coi như một cú hích đối với một chàng trai trẻ như anh ta. Anh ta chưa có sự chuẩn bị tinh thần. Anh ta còn quá trẻ, không biết nên xử sự thế nào.

yeu thoi chua du

Bạn đừng vì thế mà than trách sự lạnh lùng của thế thái. Trong tình yêu, hai bên đều có quyền tự do chọn lựa. Một vài lời nhắc nhở của cha mẹ đã có thể khiến anh ta chia tay với bạn, điều đó cho thấy tình cảm hiện tại của các bạn chưa thật sự vững.

Trong cuộc sống, một số người đang yêu càng sống với nhau càng hợp, tình cảm một ngày sâu sắc; có người thì không như vậy, càng đi sâu tìm hiểu nhau càng cảm nhận được khoảng cách về tính cách, sở thích, văn hóa giữa hai bên. Không hợp nhau không hẳn là do khuyết điểm của người này hay người kia, mà có thể chỉ là do sự khác biệt về đặc điểm của mỗi người. Chẳng hạn người có tính cách hướng nội đôi khi thích làm bạn với người khác giới mạnh mẽ tích cực, cảm thấy đó là một sự bổ sung. Cho nên, sự lựa chọn bạn đời không có quy luật nhất định nào, hoàn toàn dựa vào hai bên xem trọng điều gì hơn, thích như thế nào hơn. Đôi khi, sự bổ sung của sự không thống nhất lại khiến hai bên cảm thấy mỹ mãn.

Bạn phải thấy được rằng, may mà hai người chưa thật sự đi cùng nhau trên một chuyến tàu. Nếu vì sự bồng bột của tuổi trẻ, kết hôn một cách thiếu suy nghĩ, về sau mới nhận thấy biết bao vấn đề, khi đó mới thật sự là đau khổ.

Hôn nhân không thể miễn cưỡng, không hợp thì chia tay, đừng bao giờ làm vướng bận nhau, vì như vậy chỉ có thể làm tổn thương nhau. Cách ứng xử thể hiện sự tự trọng là, nếu được, hãy chuyển tình yêu thành tình bạn, tôn trọng tình bạn chân thành hai bên đã từng dành cho nhau, khi gặp khó khăn thì nghĩ vẫn còn tình cảm này có thể giúp đỡ được.

Người ta thường ví sự va chạm tình cảm của nam nữ tuổi trẻ là “Sự sóng gió trong ly nước”, có nghĩa những người trẻ tuổi thường phóng đại cú sốc tình cảm gặp phải nhất thời, phóng đại sự chắc chở của mình. Có thể vài năm sau, khi các bạn kết hôn và có gia đình hạnh phúc thật sự, nhớ lại “cảm giác đau đớn không muốn sống” lúc đó sẽ thấy “mình thật ấu trĩ”.

Bạn vẫn còn trẻ, nếu coi đây là một lần trắc trở thì mọng rằng bạn sẽ rút ra được bài học, từ đó hiểu xã hội hơn, hiểu được hôn nhân và tình yêu, coi sự trải nghiệm này là vốn sống. Chúng tôi tin rằng sau này bạn sẽ có mối quan hệ mới, có bạn trai mới, khi đó bạn sẽ biết cách lựa chọn theo cả tình cảm lẫn lý trí, có thể đối mặt với khó khăn, biết cách cư xử với người khác giới, càng biết quý trọng và tôn trọng đối phương

Trưởng thành không tách thỏi thể nghiệm đau khổ

Sau khi đọc bức thư trả lời của Wikichiase, Nguyệt đã nói với chúng tôi rằng giờ thì em đã bình tĩnh lại, em muốn làm bạn với anh ấy. Ban đầu em không thể nghĩ như vậy, nhưng giờ em đã biết ý nghĩa của bạn bè đối với một con người. Em cảm thấy bất kỳ hai người nào gặp được nhau trong biển người bao la cũng là duyên phận, nếu vì thế mà trở thành xa lạ thì thật đáng tiếc. Nhưng em không đủ can đảm để liên hệ với anh ấy, sợ anh ấy nghĩ rằng em còn vấn vương, sợ chúng em sẽ ngượng nghịu bối rối, nên đành kìm nén trong lòng.

Khi tốt nghiệp đại học và đến thành phố sinh sống và làm việc, tư duy của em chưa ổn định, ai cũng biết thành phố là nơi phồn hoa, do áp lực cuộc sống nên lòng người trở lên hời hợt. Chẳng hạn, các đồng nghiệp cho em biết là ngày nay người ta không còn chú trọng tình yêu, mà hầu như chỉ xem trọng dung mạo, kinh tế…….Bản thân họ cũng đều có những cảm giác không an toàn. Do điều kiện bị hạn chế, em chỉ có thể tìm bạn trai thông qua sự giới thiệu của người khác. Em tự cho rằng mình là một cô gái dịu dàng và lương thiện, dễ hòa đồng với người khác, nhưng điều đó có ích gì? cho nên đôi khi cảm thấy rất mờ mịt.

Bây giờ em tạo cho mình một cuộc sống thật bận rộn, vì em sợ cô độc! Đã 25 tuổi, em cảm thấy cần có một người để yêu, đó là điều mà tình bạn và công việc không thể thỏa mãn được.

Qua câu chuyện của Nguyệt chúng ta phải thừa nhận rằng khi trải qua một số chuyện buồn thì con người ta mới chín chắn và trưởng thành hơn cả trong cuộc sống lẫn tình yêu.

Cảm ơn các bạn đã theo dõi câu chuyện của chúng tôi. Hãy theo dõi những câu chuyện tình yêu mà chúng tôi chia sẻ hàng ngày trên wikichiase.com nhé

 

 

 

Khi mới yêu ta chưa hiểu hết về tình yêu
5 (100%) 2 votes

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *